Tướng tự Tâm sinh, Tướng mạo có thực sự thay đổi theo tâm?

Thích Quang Đức
1.702 lượt xem

“Tướng tự tâm sinh, Tướng tùng Tâm diệt” có nghĩa là người có Tâm tốt thì Tướng tốt và ngược lại. Điều này có đúng không? Một người có Tâm tốt hay làm việc thiện thì có thể thay đổi Tướng mạo không?

Chúng ta cùng tìm hiểu qua bài viết dưới đây nhé.

Tâm, Tướng, mệnh là gì?

Tâm là gì?

Tâm (“心”) hay còn gọi là tâm thức chỉ nội tâm, tâm là bên trong, là thật lòng, chân tình, trung thành. Trong chữ Đức (“德”) thì chữ Tâm (“心”) là bộ phận dưới cùng của chữ Đức, ý nói Đức là trong đáy lòng không có vụ lợi, tư lợi. Muốn tu dưỡng được Đức thì cần phải dựa vào tu dưỡng nội tâm. Vậy mới nói chữ Tâm có thể quyết định mọi chuyện xảy ra trong đời một người.

Tướng là gì?

Tướng Trong tiếng Hán chữ tướng dùng để chỉ tướng mạo, hình dáng của người.

Theo Nhân tướng học của Trung Quốc cổ đại nghiên cứu về tướng mạo con người trong đó có tướng người, tướng khuôn mặt, tướng ăn, tướng nói, tướng cười, tướng nằm ngủ của một người…vv…

Còn trong giới tu luyện người ta nhìn nhận Tướng là chỉ phong thái của một người được biểu đạt thông qua cử chỉ, hành động, lời nói, ánh mắt. Người có tướng tốt chính là người có phong thái cao mà phong thái lại xuất phát chính từ nội tâm.

Mệnh là gì?

Mệnh là một khái niệm vô cùng quan trọng trong văn hóa truyền thống. Mạnh Tử nói:

Mạc chi vi nhi vi giả, thiên dã; mạc chi trí nhi chí giả, mệnh dã

Mạnh Tử

Tạm dịch: Việc mình không có ý làm, mà thành, đó là do ý Trời là vậy. Việc gì mình không mong cầu mà tự nhiên tới, đó là do mệnh Trời là vậy.

Xem thêm: Vì sao mỗi người sinh ra lại có số phận khác nhau?

Trong “Đổng Trọng Thư truyện”, Đổng Trọng Thư viết: “Thiên lệnh chi vị mệnh” (Tạm dịch: Lệnh của Trời được gọi là mệnh). Bởi vậy, “mệnh” và Trời là có liên quan với nhau, cũng được gọi là “nhân mệnh quan thiên”.

Vậy nên, Mệnh cũng được gọi là “Thiên mệnh”. Tức, Mệnh hoặc Thiên mệnh là Tiên thiên, là điều “khi sinh mang theo đến”, hay cũng nói là Trời định.

Trong thuật đoán mệnh truyền thống, người ta thường dựa vào tiến trình thời gian mà đem sự vận hành của sinh mệnh con người phân chia thành đại vận, tiểu vận, lưu niên. Sự vận hành của mệnh, chính là vận mệnh, cho nên Mệnh cũng được gọi là “vận mệnh”, chính  là vận trình khác nhau mà mệnh biểu hiện ra.

Sinh mệnh của con người là do một số vận trình khác nhau tạo thành. Nó có thể là vận may, hoặc là vận rủi, hoặc là trước may sau rủi, hoặc là rủi trước may sau. Ở các vận trình khác nhau của sinh mệnh sẽ biểu hiện ra chất lượng sinh mệnh khác nhau.

Chất lượng thông thường của sinh mệnh là do giàu nghèo, sang hèn, sống thọ hay chết yểu, trắc trở hay suôn sẻ đo lường. Bởi vậy, Mệnh hay Vận mệnh, trên thực tế chính là quỹ đạo vận hành của sinh mệnh con người vốn đã được trời định sẵn từ trước.

Cũng chính từ hai chữ Tâm và Tướng này mà người xưa, đặc biệt là thời Trung Quốc cổ đại đã nghiên cứu ra các cách nhìn người thông xem Tướng suy ra Tâm và nhìn Tâm mà vận ra Tướng.

Các bậc cao nhân thời xưa nhìn nhận rằng Tâm và Tướng là có sự liên kết chặt chẽ với nhau bởi Tâm Tướng hợp nhất, nhìn Tướng biết Tâm và nhìn Tâm biết Mệnh.

Cũng bởi các lẽ trên mà có câu “Tướng tự Tâm sinh”

Nhân tướng học là gì?

Nhân tướng học được thực hành ở Phương Đông từ rất xa xưa vào thời cổ đại. Dựa vào quan sát diện mạo của một người mà đoán định vận mệnh tương lai và còn có thể tiết lộ nhiều điều về tâm tính, tính cách, tính khí của người đó.

Xem tướng được dùng như một nghệ thuật lẫn khoa học trong khám phá sinh mệnh con người. Người xưa sử dụng thuật xem tướng số từ việc chọn vợ gả chồng đến tìm người cho các chức vụ trong triều đình.

Xem tướng trở thành một phần của xã hội cổ đại phương Đông, được ghi chép trong các thư tịch cổ như “Trúc thư kỷ niên” và ngày càng phổ biến hơn ở phương Tây.

Hình tướng: Từ những quan sát bên ngoài về hình tướng bộ vị (liên quan đến các yếu tố bẩm sinh, di truyền…) như tướng người, tướng mặt (ngũ quan), xem bàn tay, chân.

 Khí sắc:  Còn gọi là sắc tướng (liên quan đến sức khỏe, khả năng tư duy…)

Phong thái: Còn gọi là thần tướng (liên quan đến khả năng ứng xử, phong cách sống…) đều có thể suy đoán được tương lai số mệnh của một người.

Tướng do tâm sinh là gì?

Trong tướng thuật, “Tướng” thông thường là chỉ hình dạng khuôn mặt, nhưng cũng chỉ đại thể toàn bộ cách đi đứng, vận động của một người. “Tướng do Tâm sinh” là có ý nói rằng, một người có tâm tính như thế nào thì sẽ có tướng mạo như thế ấy.

Tâm tư ý nghĩ và hành vi của một người có thể thông qua các đặc điểm trên khuôn mặt mà được hiển hiện ra.

Vậy tại sao trong cuộc sống có không ít người nhìn tướng rất đẹp (phúc hậu), nói lời hòa nhã hiền từ, gương mặt trông rất thánh thiện nhưng sự thật lại là người xấu, chuyên lừa đảo thủ đoạn.

Ngược lại có người nhìn rất xấu, tướng mạo không đẹp nhưng lúc nào cũng giúp người, nghĩ tốt về người khác. 

Từng nghe nói rằng: “Tướng do tâm hoàn toàn đúng như các vị thầy xuất gia, nhìn tướng mạo ai cũng đẹp, như là hiện tướng”.

Nhưng trên thực tế cũng từng thấy có nhiều Thầy nhìn tướng rất quang minh rồi một thời gian lại không thấy tu hành gì cả, gây ra rất nhiều chuyện xấu mang tai tiếng cho cả chùa và Giáo hội.

Vậy để hoàn thiện tướng mạo con người nên làm thế nào? Có phải tu hành đúng thì sẽ thay đổi được tướng mạo không? Việc mà mọi người hay nhìn tướng số dung mạo để đoán tâm là có đúng không?

Tại sao lại như vậy? Có phải câu “Tướng tự tâm sinh, tướng tùng tâm diệt” không đúng? Chúng ta cùng tìm hiểu tiếp để có câu trả lời nhé.

Tướng mạo có thực sự thay đổi theo Tâm?

Nhiều người đặt câu hỏi “Tướng mạo có thay đổi theo tâm không?”. Xin trả lời là có.

Tuy nhiên vẫn xin nhắc lại khái niệm về Tướng là bao gồm cả về Hình thức (nhìn bằng mắt) và Khí chất (nhìn bằng Tâm, bằng cảm nhận).

Xét về hình dáng xấu đẹp thì sự thay đổi là không nhiều và lâu dài. Còn về khí chất thì thay đổi lớn và nhanh chóng.

Để hiểu rõ hơn chúng ta sẽ tiếp tục phân tích về TƯỚNG và TÂM cũng như các trường hợp liên hệ giữa Tướng và Tâm.

Những câu hỏi về tâm tưởng, tướng của tâm, tâm sinh các tướng trạng, hiện tượng… có bốn trường hợp sau:

  1. Thứ nhất là Tướng tốt xuất hiện từ Tâm tốt.
  2. Thứ hai Tâm xấu thì xuất hiện Tướng xấu
  3. Thứ ba có người Tướng tốt nhìn rất đẹp nói chuyện rất hiền từ, nhưng có Tâm xấu
  4. Thứ tư là người xuất hiện Tướng xấu nhưng Tâm rất tốt?

1. Tướng mạo tùy tâm mà sinh ra

Câu tướng tự tâm sinh, tướng tùng tâm diệt, tất cả các tướng trạng tốt, xấu, phải, quấy, thiện, ác, cao thấp, bằng phẳng, lồi lõm, trong thế giới quan, nhân sinh quan được sinh ra đều do tâm.

Ngược lại các thế giới và nhân sinh cũng từ nơi Tâm mà diệt. Nhìn chung Tâm sinh thì Tướng sinh, Tâm diệt thì Tướng diệt, sinh diệt là hiện tượng lẽ thường trên thế gian.

Theo sách xưa là: “Tướng tùy Tâm sinh, Tướng tùy Tâm diệt” tuy nhiên có thể nói khác đi cho đúng là “Tướng tự Tâm sinh, Tướng tùy Tâm diệt”.

Bình thường trên gương mặt bạn, trên việc làm của bạn cũng thế, Tâm bạn thường suy nghĩ những việc tốt, những việc thăng hoa trong cuộc đời thì gương mặt bạn tươi sáng, đỏ hồng lên như đóa sen hồng; làm việc gì cũng tốt đẹp mọi người ủng hộ việc của bạn thành công.

Ngược lại Tâm bạn nhiều suy nghĩ xấu ác, muốn làm những việc ác thì những đen tối u ám hiện lên sắc mặt bạn, thường xúi bạn làm những điều không tốt trong thế gian và không việc nào thành tựu.

Trong kinh Viên Giác, Phật dạy:

“Tùy kỳ tâm tịnh tức Phật độ tịnh”. Tâm chúng sinh tu hành dứt phiền não mê lầm, thân khẩu ý trong sạch, không khởi ác, không nói ác, không làm ác, không tham sân si thì những cảnh giới thanh tịnh xuất hiện trên cõi nhân gian, thành thế giới Cực lạc, Niết bàn.

Tâm chúng sinh mê lầm thì thế giới phiền não mê lầm xuất hiện. Việc tu hành trong thế giới nhà Phật là như vậy, tu là để cải sửa những cái xấu ác của phàm phu trở thành những cái tốt, rồi lần lượt làm tốt, làm việc thiện để đi đến cõi tốt lành của Phật thánh, tiến đến giải thoát.

Ta có thể suy ra thêm, nếu ta có thể tạo cho Tâm ta trở thành thế giới an lạc, thì ta cũng có khả năng tạo cho thế giới TA BÀ thành CỰC LẠC, NIẾT BÀN. Đó là bức thông điệp của đức Phật Thích Ca từng tuyên bố cách đây trên 26 thế kỷ rồi.

Ta có thể hiểu cụ thể hơn, trong gia đình người chủ nhà không là người tiêu biểu, thì không đủ phong độ làm chồng, làm cha, làm chủ hộ.

Từ đó khiến cho gia cang mất hạnh phúc, gia đình tan hàng, con cái thất học, trở thành gia đình nghèo nàn dốt nát, truyền tử lưu tôn từ đời này sang đời khác cho đến khi chấm dứt dòng họ.

Trường hợp trong quá trình xây dựng gia đình, nếu có người con hay cháu nào biết tích thiện, làm lành lánh dữ, biết tu hành, tức là cải sửa những cái xấu ác xưa nay trong quá khứ thì gia đình bắt đầu gây dựng lại, làm lại cho tốt, con đường hạnh phúc tiếp tục trở lại với dòng họ.

Có thể hiểu ý tưởng khác về câu “Tâm tịnh Phật độ tịnh”: Một vị vua sống trong nhung lụa, cao sang quyền quý nhưng biết lo cho dân, nâng đỡ người nghèo thành giàu, không phân biệt kẻ thân người sơ, lúc nào cũng đối xử bình đẳng nam nữ, giàu nghèo, không phân biệt ngu dốt hay trí tuệ, làm cho dân tin yêu, lúc nào cũng hướng về nhà vua, người dân không hổ thẹn khi sống trong vương quốc có vị vua xem dân như con đẻ, vua không để dân đói khổ lầm than.

Vua có trí tuệ biết lo trị thủy, trị vũ, trị bão giúp cho dân lành an cư lạc nghiệp… thì xứ sở đó là xứ sở của thiên đường, cực lạc. Vua trị vì trăm họ, trăm họ phục tùng, trăm họ vì vua, trăm họ ngoan ngoãn theo vua bảo vệ dòng họ nhà vua và triều đình ngày càng hưng và đời đời không hoại diệt.

Làm phật tử, bạn đã có trau dồi rèn luyện trí tuệ. Tâm bạn rảnh rang thì các pháp lành sinh khởi, như tụng kinh niệm Phật, phát tâm thọ trì tam quy ngũ giới, tu thập thiện, một ngày niệm Phật, tu pháp bá nhật trì danh.

Hằng ngày bạn phải tự rèn luyện, tu sửa thân khẩu ý, giữ cho tâm liêm khiết, giảm lần vọng niệm không cho sinh khởi, vọng chấp không còn, gia đình bạn trở nên hạnh phúc, thế giới Cực lạc xuất hiện.

“Niết bàn Cực lạc là đây. Giữ thân trong sạch, tâm này đừng quên”

Phật học

2. Hữu Tâm vô Tướng, Tướng tự Tâm sinh

Tâm mà không tướng trạng tức là tâm không sinh, tâm không sinh tức là tâm siêu thoát.

Chúng ta có thể tham khảo thêm một thành ngữ thông dụng khác như câu:

“Hữu Tâm vô Tướng, Tướng tự Tâm sinh. Hữu Tướng vô Tâm, Tướng tùy Tâm diệt”.

Nghĩa là có Tâm không Tướng, Tướng tự Tâm mà sinh. Có tướng, nhưng không có Tâm, Tướng sẽ theo Tâm không đó mà diệt đi.

Nói về Tâm thì không hình bóng, không tướng trạng nên gọi vô sinh, cái hình hài không sinh, vong bặt các Tướng, nên các Tướng đẹp xấu, phải quấy, phiền não cũng không xuất hiện.

Các Tướng xuất phát từ Tâm sinh, nhưng Tâm vốn vô sinh, thì Tướng đó cũng theo Tâm mà diệt.

Như vậy chúng ta thấy trên thực tế có 2 câu nói được lưu truyền như sau:

  • “Tướng tự Tâm sinh, Tướng tùng Tâm diệt” có nghĩa là người có tâm tốt thì tướng tốt và ngược lại.
  • “Hữu Tâm vô Tướng, Tướng tự Tâm sinh. Hữu Tướng vô Vâm, Tướng tùy Tâm diệt”. Có nghĩa là có Tâm không Tướng, Tướng tự Tâm mà sinh. Có Tướng, nhưng không có Tâm, Tướng sẽ theo tâm không đó mà diệt đi.

Tại sao có người Tướng tốt mà Tâm xấu, Tướng xấu mà Tâm tốt

“Hữu Tâm vô Tướng, Tướng tự Tâm sinh. Hữu Tướng vô Tâm, Tướng tùy Tâm diệt”.

Hiểu rõ câu thành ngữ ở trên chúng ta sẽ có câu trả lời đó.

1. Tướng tốt mà Tâm xấu

Tướng tốt ở đây có hai trường hợp:

  1. Tướng tốt cả về hình thái và khí chất
  2. Tướng tốt chỉ là hình thái, còn khí chất và bản chất được che đậy bằng Tâm xấu. Trường hợp này không được tính là Tướng tốt, chỉ là do giỏi che dấu mà người đời không nhìn ra được cái “Tướng” xấu mà thôi.

Như vậy chỉ còn 1 trường hợp “Tướng tốt cả về hình thái và khí chất nhưng lại là ngưới có Tâm xấu”. Chúng ta cùng tìm hiểu tiếp nhé.

Ta đã biết “có Tướng mà vô Tâm” thì Tướng tốt, tướng đẹp đó sẽ vì vô Tâm mà mất đi. Do đó có trường hợp “Tướng tôt” mà “Tâm xấu”, nhưng cái ” Tướng tốt” đó sẽ không mãi mãi mà tự mất đi theo thời gian.

1. Tướng xấu mà Tâm tốt

Tương tự như trên, với trường hợp Tướng mạo xấu xí, nhìn hung dữ, ăn ngay nói thẳng nhưng khí chất thanh thoát, chính khí hiên ngang thì đó không phải là Tướng xấu. Và Tướng đó theo thời gian sẽ thay đổi về khí chất và thần thái cũng như cách ứng xử.

Chuyện bên lề

Thánh Mohandas Karamchand Gandhi (1869-1948) là nhà cách mạng “bất bạo động” lỗi lạc của Ấn Độ, họat động trên đất Nam Phi, giành độc lập cho xứ sở. Ông đã thành công sự nghiệp cách mạng của mình và bị ám sát chết trước những ngày tháng độc lập nước Cộng Hòa Ấn Độ. Ông từng nói:

“Hãy canh chừng những tư tưởng của bạn. Nó sẽ trở thành lời nói.

Hãy canh chừng lời nói. Chúng sẽ phát ra thành hành động.

Hãy canh chừng hành động. Chúng sẽ thành thói quen.

Hãy canh chừng thói quen của bạn. Chúng sẽ tạo nên nhân cách.

Hãy coi chừng nhân cách bạn. Nó sẽ trở thành số mệnh của bạn đó”.

Mohandas Karamchand Gandhi

Qua bài thơ trên chúng ta có thể thấy Thánh Ghanddi tuy không phải là người tu Phật mà ông có những lời khuyên hơn bậc thánh nhân xuất thế gian.

Bắt đầu là Tư tưởng (Tâm) -> Lời nói -> Hành động -> Nhân cách -> Số phận.

Hằng ngày đừng để tâm vọng khởi ác, tâm vọng thì xui khiến nói lời ác, biết nói lời ác thì sẽ có hành động ác. Dần dần, hành động sẽ trở thành thói quen xấu, nó sẽ trở thành bạn mất rồi và rồi bạn sẽ có những hành vi xấu ác, quả báo xấu ác sẽ đến với bạn không tránh khỏi nhân quả họa tai.

Và nếu bạn giữ tư tưởng bạn sinh khởi việc tốt lành thì quả báo lành đến với bạn và là bạn đồng hành suốt đời, bạn sẽ hạnh phúc.

“Tam giới duy tâm vạn pháp duy thức”, hoặc câu: “Nhất thiết duy tâm tạo”.

Theo Duy thức học

Tất cả các pháp trên thế gian, ràng buộc hay giải thoát cũng đều do tâm. Tâm tạo nên một thân – khẩu – ý – thiện mỹ hay ác độc.

Nhưng dù gì đi nữa các bạn phải thường xuyên “phòng ý”. “Phòng ý” sẽ trở thành thói quen, một tập quán, một thói quen tốt.

Luật nhân quả cũng sẽ dẫn bạn đến quả báo cực kỳ thỏa mãn. Nếu bạn làm việc thiện, việc thánh hiền và ngược lại sẽ đau khổ vô cùng tận.

Những hiện tượng đổi thay từ cũ đến mới, từ hư đốn của trẻ thơ đến đứa trẻ đường hoàng tử tế, từ sự buông bỏ của người tu tiến đến giải thoát, cụ thể là hành trình nhân quả, con đường ray của tâm luôn thẳng tiến với một tương lai tươi sáng, làm cho thân tâm bạn đạt đến “hỷ tâm” giúp cho nhẹ nhàng thanh thản, nên có câu:

“Càng buông bỏ dưới chân này. Ấy là chỗ đứng càng ngày càng cao”.

Chuyện thế gian về Tâm và Tướng

Thế gian có câu:

“Họa hổ họa bì, nan hoa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm”

Theo nghĩa đen thì: “Vẽ cọp vẽ da, khó vẽ xương, biết người biết mặt nhưng khó biết lòng”. Biết được người thì xây dựng điều chỉnh được người. Muốn xây dựng người mà không biết được người thì khó làm.

Theo nghĩa bóng thì tâm người đời luôn có hai mặt khi nghĩ phải khi nghĩ trái, khi nghĩ thế này khi nghĩ khác, khi đúng với người thì sai với mình, khi đúng với mình thì sai với người.

Có khi nghĩ tốt, khi nghĩ xấu, khi thì hiền thật hiền, khi thì dữ thật dữ, khó mà lường trước được lòng người. Dù cho bạn thân chí cốt bao nhiêu, đôi khi cũng không thể lay chuyển tâm của bạn, nếu bạn mình thay đổi tính tình do hoàn cảnh từ tốt thành xấu.

Ở thế gian việc ác dễ làm việc tốt khó thực hiện. Như có hai bạn thân, bạn của bạn ít gần gũi bạn, nhưng lại gần gũi người nghiện hút sách, chắc chắn lần lượt bạn của bạn sẽ xa rời bạn thôi.

Một đứa trẻ lúc còn nhỏ thì ngoan hiền, nhưng đến khi 15 tuổi do ảnh hưởng xã hội, đi bụi đời, cha mẹ không còn ấp ủ con trai nữa, không còn có những nụ hôn nồng ấm trong lòng mẹ cha.

Con bạn ngày càng hung dữ, trở thành một đứa con hoang hung hiểm sống trong gia đình hiền hậu, tức là bạn không còn kiềm chế con mình.

Một câu nói sẽ giáng lên gia đình bạn: “Sinh con khá dễ sinh lòng”, tức là chúng ta bất lực trong việc giáo hóa trẻ con tại gia đình.

Đó là do tập tính con bạn, hiện tượng này có khi trở thành báo chướng, tạo nên nghiệp nhân sinh trong nhà bạn làm cho gia phong dòng họ hổ danh với người đời.

Khổng Phu Tử nói:

“Nhân chi sơ tính bổn thiện, tính tương cận tập tương viễn”

Ban đầu bản tính con người vốn là thiện, tính con người thì gần, vốn sinh ra thì vô tư lương thiện. Nhưng càng lớn lên đi xa rời tính tốt, tập khí những cái thiện ác trong cuộc đời, ác thì nhiều mà lành thì ít, nên không còn như xưa, tức là bản tính ban sơ không còn.

Đối với người đời

Bên ngoài nói tốt nhưng tâm không tốt, lại cũng có người bên ngoài xấu xí nhưng bên trong nội tâm rất tốt. Tất cả là tật tính chúng sinh, bên trong ai cũng có tính này tính khác hoặc ít hoặc nhiều nhưng chỉ là một.

Có người đôi khi phát ngôn bừa bãi vô lối chửi bới thiên hạ hay người đối diện, nhưng bên trong lại muốn giúp người cho thoát nạn tai.

Có người tuy bên ngoài nói năng không nhã nhặn, không có tình cảm với bất cứ ai, dù kẻ thân người sơ họ cũng vẫn thẳng thắn bộc trực. Họ nói ra lời nói không sợ đối phương buồn bực khổ não, nhưng bên trong có tâm từ bi muốn cứu giúp một tập thể, một việc đại sự, giải tỏa những khổ đau quằn quại của người đời, nên có câu:

“Nhân gian khẩu Phật tâm xà.

Trắng đen thay đổi thật là gớm ghê

Sau lưng dè xẻn khinh chê.

Còn khi đối mặt mọi bề vuốt ve

Sự đời ngẫm nghĩ mà nghe.

Người ta tranh đấu mà đè lên nhau.

Chữ tình là chính đứng sau”.

Bài thơ “Trò đời” – Tác giả Nguyễn Tâm

Đối với người tu đạo

Người tu sĩ cũng thế thôi, nếu là thật tu thì hiện Phật tướng hảo quang minh, từ bi chí đức. Nếu giả tu thì hiện tướng ma, mặt mày đen đúa như cát bụi mệt mỏi không khác, hung dữ như ma mãnh.

Thật ra thì thời mạt pháp, pháp nhược ma cường, việc hung dữ diễn ra thì nhiều, việc hiền lành không ai đòi học. Tu sĩ cũng là những người phàm phu tu Phật, nếu phải duyên xưa, túc căn Phật pháp thì đắc đạo trở thành Thầy Tổ.

Nếu tu lơ mơ thì thành những người “khẩu Phật tâm xà”. Bên ngoài tỏ vẻ đường hoàng nhưng bên trong hiểm độc, mọi người dễ lầm lạc. Những người thế tục lợi dụng đạo pháp vào cửa thiền thành Thầy tu “rởm” hằng ngày lơ láo cơm cháu cửa thiền dối gạt đàn na, hủy giới phá trai lung tung làm bại hoại chính pháp.

Giáo pháp Phật được chia thành ba thời kỳ, thời kỳ chính pháp (người tu thực thể và thành Phật thánh), thời kỳ tượng pháp (chính pháp chỉ còn là mường tượng giông giống chứ không như Phật) và thời kỳ mạt pháp (xa rời chính pháp, đôi khi không còn giống Phật pháp chút nào).

Thời mạt pháp thì nơi cửa thiền tranh đấu đấu tránh không ngừng, chế tác phân chia tước quyền phân cấp lẫn nhau, bày trò mê tín dị đoan, bủa vây người con Phật không lối thoát.

Có nơi đúc Phật cao to, xây chùa lớn, nhưng tổ chức tu hành thì giới hạn, không dạy đệ tử tu hành chỉ lo việc rước khách thập phương, thu tóm tài sản của đàn việt làm lợi lạc riêng cho bản thân, thậm chí có khi lo đến gia đình, cho nên có câu:

“Bồ đề kiên tâm bất thối chuyển, lâm vồ tranh đấu không ngừng nghỉ”

Tâm tốt và xấu tuy hai mà là một.

Kết luận

Những lời sau cùng, để đáp ứng sự hiểu biết của quý phật tử về pháp tướng và tâm không phải hai mà là một. Nếu giác ngộ thì tốt, chưa giác ngộ thì chưa tốt, người có tâm xấu, biết giác ngộ tu hành sẽ thành người tốt không khó.

Và “Tướng mạo, khí độ là do tâm sinh, Tướng mạo sẽ thay đổi theo tâm tính khi tâm tính đạt ở mức độ nhất định.

Người tu hành chân chính sẽ thay đổi tướng mạo từ tướng xấu thành tốt, từ phàm phu đến thánh thiện, từ cõi địa ngục biến thành Niết bàn tịch tĩnh, từ thế giới Ta Bà trở thành Cực Lạc Tây Phương.

Các bạn không nên nhận xét sâu vào đời sống tăng già. Bạn cần phát nguyện bảo vệ chính pháp bằng cách: “Nhập tù bi quán” – người tu như một chiến binh ra sa trường giết giặc. Nếu chiến binh trước ngã gục trước những tham sân si, thói hư tật xấu, thì chiến binh sau đứng lên nhằm nối thừa bảo vệ “Tam bảo”, bảo vệ “chính pháp”.

“Cửa thiền hợp tác cùng nhau

Chư tăng, cư sĩ giữ sao cho bền

Chính pháp, Tam bảo cao trên

Tứ chúng nhớ mãi không quên Phật Đà”.

A di đà phật!

Để lại bình luận

lykhi.com sử dụng cookie để cải thiện trải nghiệm của bạn. Accept Read more